Diễn Đàn Kênh Truyện » Truyện Thế Giới Thứ 3 » Truyện Les, Bách Hợp Full » Gia Đình Siêu Quậy (Snow angel)


admin - Admin
Tài Khoản: 375 điểm Cấp 3 KTer Năng Động - Administrators Có 7 Huy Chương - XEM Hoạt Dộng

CHƯƠNG 1 P/s: Với những ai đã đọc " Học viện tình yêu", chắc cũng quen thuộc với văn phong của au rồi, au viết tùy cảm hứng, tùy suy nghĩ của au, nhưng chắc chắn là tình yêu nữ - nữ sẽ diễn ra, au chưa nghĩ sẽ viết về nam- nam, nhưng sẽ suy nghĩ lại, mong các bạn ủng hộ nhé. Việt nam..ngày..tháng..năm - Ngoại à..ko phải vậy đâu..con ko đánh nó- Thiên Anh, 14 tuổi, khuôn mặt baby búng ra sữa, tóc cắt ngắn, đôi mắt to tròn, siêu quậy một vùng, tính cách ngang tàn, nhưng rất công tâm. Đặc biệt, chỉ có tình cảm với ai lớn tuổi hơn mình, dù là nam hay nữ. - Con ko đánh nó..sao nhà nó qua đây mách ngoại- Bà Tám, ngoại Thiên Anh, năm nay đã ngoài 60, đang cầm roi quất quất, dọa đánh loạn xạ. - Con nói thật..con thề với ngoại..Ai za- Thiên Anh chưa kịp nói hết câu - Thề á..con thề bao nhiêu lần rồi hả..quỳ xuống đó..mới đánh có mấy gậy mà chạy lung tung là sao?- bà Tám nói lớn. - Ngoại à..tha cho con..lần này thôi-Thiên Anh chạy lên chạy xuống. - Đại vương cái xóm này mà..mình đồng da sắt..gan cóc tía mà..đánh mấy cây chưa sao đâu con- bà Tám tiếp tục chửi - Từ từ..ngoại bình tĩnh..nghe con giải thích một chút- Thiên Anh nghĩ cách - Rồi..tao ngồi xuống nè..nói coi-bà Tám cũng mệt, ngồi xuống uống miếng nước - Dạ..tình hình là con đang đi trên đường rất rất là vui vẻ-Thiên Anh cười nói, lại gần đấm lưng, xoa bóp, bà Tám liếc mắt. - Con đang đi..ko chọc ghẹo một ai hết..con muốn về nhà thật sớm..ăn cơm với ngoại thân yêu của con-Thiên Anh ngọt giọng - Rồi sao..cái điệp khúc này nghe mấy trăm lần rồi..cô bỏ qua cho tôi đi vào phần chính được ko- bà Tám lườm lườm nói - Dạ.. rồi con thấy bọn nó đang câu cá đó ngoại..con cũng ra xem chúng nó câu được gì ko đó ngoại..rồi tụi nó bảo con đi ra chỗ khác đó ngoại..tiện mấy cục đá con cầm nặng tay nên cứ thế con quăng nhẹ xuống đó ngoại...cái tụi nó đánh con đó ngoại..con chỉ bị đánh rồi phòng thủ lại thôi đó ngoại- Thiên Anh làm một tràng - Hay quá ha..phòng thủ ha- bà Tám quay xuống cười cười - Dạ...là tự vệ..tự vệ-Thiên Anh cười - A..là tự vệ ko phải phòng thủ à con- bà Tám cười - Dạ..tự vệ..tự vệ-Thiên Anh cười - TỒ CHA NHA MÀY..MÀY LÀM VẬY NÓ KO ĐÁNH MÀY..TAO LÀ CON MÀY- bà Tám cầm gậy rượt đánh, Thiên Anh chạy vèo vèo năn nỉ, cuộc sống của hai bà cháu cứ thế diễn ra, Thiên Anh tính tình hiếu động, bà Tám biết, nên cứ ngày một ngày hai là có người đến mách này mách nọ, bà đánh thì Thiên Anh lại chạy, nhưng bà biết đứa bé này rất tốt. Còn Thiên Anh, thông minh sẵn có, cô học rất giỏi, nhờ vậy mà được học bổng, nhưng đánh nhau, quậy phá ảnh hưởng rất nhiều đến việc này, nếu ko nhờ thầy cô trong trường thương tình, thì học bổng chắc cô cũng ko có.Hằng ngày, Thiên Anh sáng sớm thì phụ bà Tám bán cá ngoài chợ, cuộc sống hai bà cháu cứ thế trôi qua, cho đến một ngày, bà Tám nhận được một bức thư, suy đi nghĩ lại, cuối cùng bà cũng quyết định nói cho Thiên Anh biết khi cô đi học về.

Bạn đang xem: Con đường làm giàu



kenhtruyen - Kênh TruyệnTài Khoản: 10846 điểm Cấp 8 KTer VIP Bạc - Administrators Có 10 Huy Chương - XEM Hoạt Dộng

CHƯƠNG 2 - Thiên Anh này, mẫu người cậu thích là gì?- Diễm Thy, bạn học của Thiên Anh, một cô gái có nét đẹp vùng quê, đôi mắt tinh nghịch, tóc đen dài, dáng người nhỏ nhắn, đang nhìn Thiên Anh, cô bạn đang cầm cặp đi trước mình. - Này, sao cậu hỏi như vậy?- Thiên Anh quay lại, cười đá mắt hỏi - Thì hỏi để biết, ko được sao?- Diễm Thy cười hỏi lại - Này, đừng nói là cậu thích mình nhé- Thiên Anh cười cười - Xí..đừng có mơ mộng nhé-Diễm Thy chu mỏ - Này..tớ nói cho mà biết nhé..có mơ cũng ko được đâu nha..bít cửa-Thiên Anh choàng tay qua Diễm Thy, chọc chọc. - Ai mà thèm cậu..tớ đường đường là hot girl đấy nhé- Diễm Thy vươn vai tự hào - Ái chà..vậy thì tớ nói..tớ rất có cảm tình với người lớn tuổi hơn mình đó..nên..cậu ko phù hợp điều kiện..từ vòng gửi xe ấy chứ- Thiên Anh chạy vòng vòng nói - À..ra là vậy..- Diễm Thy buồn buồn, nhưng vẫn nở nụ cười với Thiên Anh, Thiên Anh vô tư cứ thong dong vừa đi vừa nói huyên thuyên, cuối cùng hai bạn trẻ chia tay ai về nhà nấy. Thiên Anh thì đang buồn buồn, thái độ của ngoại cô kì quá, sáng nay vẫn còn vui vẻ mà, cô lại tự kiểm điểm, rõ ràng cả ngày hôm nay, mình đâu có gây sự với đứa nào , đang suy nghĩ lung tung, bà Tám khều khều, cô lủi thủi cúi đầu đi theo bà, leo lên tấm ván trước nhà, cô ko sợ ai chỉ sợ một mình bà. - Thiên Anh này..bà có chuyện quan trọng muốn nói với cháu- bà Tám nhỏ nhẹ - Dạ..bà bị sao vậy..cá hôm nay ko bán được ạ..hay lại cãi nhau với ai..cháu xử đẹp á- Thiên Anh oang oác nói lớn - Ngồi xuống...cái tính đó phải sửa đổi đi nghe chưa hả?- bà Tám nói - Dạ..- Thiên Anh cúi đầu - Cuối tháng..con dọn đồ rồi đi đi- bà Tám buồn nói - Dạ..á..dạ...bà nói gì cơ..bà đuổi cháu đi à..cháu xin lỗi..cháu xin lỗi..cháu hứa ko đánh nhau nữa..cháu hứa ko gây chuyện nữa..bà ơi- Thiên Anh quỳ xuống năn nỉ - Ai bảo con đi luôn..dọn đồ rồi lên thành phố sống..trên đó điều kiện tốt hơn..rảnh lại về thăm bà- bà Tám vuốt đầu Thiên Anh nói - Dạ...chuyện..chuyện là sao cơ...?- Thiên Anh ngừng khóc rên, bất ngờ hỏi lại - Năm xưa..gia đình con với gia đình bác Tiến rất thân thiết, sau khi ba mẹ con chẳng may qua đời, thì gia đình bác cũng muốn nhận nuôi con, nhưng bà ko đồng ý, làm phiền người ta, nên nuôi con tới bây giờ. Con giờ lớn, nếu muốn có tương lai thì lên đó sống với bác Tiến và gia đình bác, ở đây với ngoại ko có tương lai đâu con à- bà Tám nhẹ giọng - Con ko đi đâu hết á..ở với ngoại thôi- Thiên Anh khóc như mưa - Có tương lai hơn..con à- bà Tám nói - Ko..ở đây à- Thiên Anh khóc - Tương lai con à..- bà Tám nói - Ko..con ở đây- Thiên Anh khóc - ĐI NGHE CHƯA..TAO HẾT VỐN VÌ NUÔI MÀY RỒI..- bà Tám quát - D..ạ- Thiên Anh nín, mồm há hốc - Ngoan..sau này rảnh về thăm bà- bà Tám dịu giọng. - Dạ..con biết rồi..nhưng còn ngoại thì sao?- Thiên Anh biết ko thay đổi được gì, liền lo lắng cho bà Tám - Bà ở đây có tivi bầu bạn, có gì buồn tao qua nhà cậu, mợ con chơi..cứ đi đi..sau này kiếm tiến nhiều nuôi cái thân già này chứ- bà Tám cầm tay Thiên Anh, cô cúi đầu, nghe theo thôi, biết sao bây giờ. Hôm sau, Thiên Anh qua nhà Diễm Thy nói chuyện phải đi, Diễm Thy buồn bã, ko nói được gì, chỉ dặn dò cô nhớ về thăm mình, hứa sẽ tiễn cô, nhưng Thiên Anh lại vươn vai, ko cần ai tiễn, mắc công sướt mướt, cô ko thích. Thế là, cuộc đời của Thiên Anh bước qua một trang mới.



kenhtruyen - Kênh TruyệnTài Khoản: 10846 điểm Cấp 8 KTer VIP Bạc - Administrators Có 10 Huy Chương - XEM Hoạt Dộng

Au sẽ giải đáp thắc mắc của nhiều bạn nhé..Thứ nhất : au biết các thể loại truyện như thế nào...au đăng trong phần này, là muốn các bạn dễ đọc, dễ nhìn thấy ( thu hút sự chú ý cũng đúng). Thứ hai: thể loại yuri..au chưa dám viết...vì au thix tình cảm nhẹ nhàng hơn..dĩ nhiên sẽ chèn cảnh nóng nhưng chỉ một ít..phù hợp với lứa tuổi..shoujo ai..nhẹ nhàng ^.^. Nếu các bạn yêu thích, mong các bạn ủng hộ, bạn nào muốn chờ đợi lâu thì có thể đọc thêm " Học Viện Tình Yêu" của au đã hoàn, cùng thể loại. *Cúi đầu, cảm ơn các bạn đã theo dõi* ^_^



kenhtruyen - Kênh TruyệnTài Khoản: 10846 điểm Cấp 8 KTer VIP Bạc - Administrators Có 10 Huy Chương - XEM Hoạt Dộng

CHƯƠNG 3 Tại một căn nhà cao sang trên thành phố... - Bà này..con bé sẽ lên đây học nốt cấp 3 vào cuối tháng tới- ông Tiến ngồi bóp vai bà Linh, vợ mình. - Dạ..mình còn phòng trống mà..cứ cho con bé vô đó ở..mình cũng chịu ơn người ta nhiều..ông nói mấy đứa nhỏ chưa- bà Linh ân cần - Tí tôi với bà xuống nói..chắc bọn trẻ vui lắm..mà bà này..tôi...- ông Tiến ấp úng - Biết rồi..sống với ông bao lâu mà..ko hiểu tính ông sao..ông cứ làm vậy đi- bà Linh quay qua nói - Bà đồng ý sao..tôi thấy nếu cho con bé đi học..trường danh tiếng như mấy đứa nhỏ nhà mình..sợ nó sẽ bị người ta khinh dễ..nên tôi đổi họ cho nó..sát nhập nó vô nhà mình- ông Tiến nói, bà Linh cười gật đầu.Lúc này, cánh cửa mở ra, hai người đi vô. - Ba à...có chuyện gì sao?- Chị hai, Hạ Băng Băng, 22 tuổi, giáo viên trường quốc tế nữ sinh EHTI, xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn, tóc dài đen mượt, mắt to, đôi môi hé mở, hồng nhẹ, cô đi xuống ngồi cạnh ba mẹ mình hỏi nhẹ nhàng. - Đúng rồi, chuyện gì vậy ạ, nhanh con đang bận ít việc- Chị ba, Hạ Liên Vy, 18 tuổi, năm cuối trường quốc tế nữ sinh EHTI, tóc tém, nét đẹp hiện đại, đôi mắt tinh ranh núp sau cặp kính to tròn, tính tình phóng thoáng, nhưng rất thông minh, cô chen vào lên tiếng. - À..hồi xưa ba có người bạn, lúc ba mẹ lâm nguy, đặc biệt khi mẹ đang nguy kịch khi sinh Băng Băng, người đó giúp ba mẹ nhiều, ba mẹ chịu ơn người ta, rồi người đó chẳng may qua đời, ba mẹ cũng định xin con của người đó về nuôi, nhưng gia đình bên đó ko chịu, ba cũng áy náy lắm, giờ con bé lên cấp 3, ba nghĩ nên nhận về đây cho có tương lai, bà ngoại con bé cũng già rồi, nên cuối tháng con bé lên đây sống cùng mọi người- Ông Tiến đứng dậy giải thích. - DẠ...-Băng Băng và Liên Vy cùng nha há mồm, vậy mình có em sao ta, vui quá đi mất, hai người nhìn nhau, thú vị lắm đây. - Thấy hai con vui vẻ..mẹ cũng đỡ lo..ba con quyết định cho con bé vô nhà mình luôn..các con đối xử tốt với em nha- bà Linh cười - Dạ..tụi con biết rồi- Cả hai cô gái đồng thanh, trong lòng cũng hồi hộp, ko biết đứa em này của mình như thế nào. Một tháng sau... - Con nhớ chưa, xuống xe là kiếm xe ôm, đưa địa chỉ cho người ta chở đến nhà bác Tiến, nhớ chào bác đàng hoàng, nghe lời bác...-bà Tám dặn dò đủ điều trong khi Thiên Anh thì xách hành lí, chuẩn bị lên đường. - Con đi nghe ngoại- Thiên Anh quay đầu lại buồn bã, bà Tám xoa đầu, con bé này, cũng có lúc như vậy à. - Ừ..con đi-bà Tám chấm nước mắt, dặn bác Hai xe ôm chở Thiên Anh ra bến xe cẩn thận. Đang tính trèo lên xe, thì có tiếng gọi tới tấp - Ê..đại ca..đại ca lên thành phố nhớ giữ gìn sức khỏe nha- Cả một đám loi nhoi Thiên Anh cầm đầu chạy lại, Thiên Anh cũng buồn, nói nếu đứa nào bắt nạt, nói một tiếng Thiên Anh sẽ về xử đẹp, chưa nói hết thì bị bà Tám cốc đầu, lườm lườm. - Thiên Anh..- Diễm Thy gọi nhỏ - Hả..hi..đến tiễn mình à..cám ơn cậu- Thiên Anh cười cười - Hì..lên đó giữ gìn sức khỏe...rảnh nhớ về thăm mọi người nha-Diễm Thy buồn bã nói - Ừ..biết mà..cậu cũng lên tỉnh học phải ko..hot girl mà nhỉ..sau này có người yêu cũng phải cho tớ biết nhá- Thiên Anh ghẹo - Xí..ko đến phiên cậu nhắc-Diễm Thy gượng cười, người tớ yêu à, chẳng lẽ cậu ko biết. Rồi Thiên Anh cũng đi lên thành phố cho kịp giờ xe, chào tạm biệt mọi người, trong mắt cô vẫn giữ lại hình ảnh ngoại vẫy tay trước cổng, con sẽ ráng học, tạm biệt ngoại.



kenhtruyen - Kênh TruyệnTài Khoản: 10846 điểm Cấp 8 KTer VIP Bạc - Administrators Có 10 Huy Chương - XEM Hoạt Dộng

CHƯƠNG 4 Tại bến xe thành phố...... - Ai..chết cái lưng tui rùi...ai ngờ ngồi lâu như vậy chứ..đau lưng quá- Thiên Anh bực mình càu nhàu, cô mặc bộ đồ ưa thích, quần jeans ngố, áo thun, nón lưỡi trai, khoác ngoài chiếc áo khoát thun mà ngoại mới mua, chân đi đôi pata màu đen cũng vừa mua, ngoại bảo nhà người ta giàu có, ăn mặc nên lịch sự. Cô ngó ngó, à, xe ôm, kia rồi, mua ly nước mía, cô tiến lại gần chiếc xe ôm hỏi - Chú này, đến địa chỉ này thì hết nhiêu tiền- Thiên Anh giơ địa chỉ trong tay ra, ông xe ôm nhìn nhìn cô, cô mở to mắt nhìn nhìn lại, ông lại nhìn, cô nhìn, rồi cô tức quá, nói - Sao chú cứ nhìn cháu như vậy?- Thiên Anh thắc mắc - Ko..đây là khu cao cấp..có đường lớn dẫn vào..cháu đến giúp việc à- ông xe ôm liếc liếc, nếu nhà giàu, thì ta chém. - Dạ..cháu giúp việc ạ- Thiên Anh láu cá, chém ko dễ đâu - Chú lấy bao nhiêu? - Vậy cho chú xin 70k, thì chú chở - Mắc quá vậy ạ, 50k thôi, 50k là cả tuần lương của cháu rồi-Thiên Anh năn nỉ - 50k thì ko chở vô đến nhà được, chú chở cháu đến đầu đường, tự đi vô, thêm 20k thì tận nhà- ông xe ôm làm khó - Vậy chở cháu đi, 50k, đầu đường- Thiên Anh nghĩ nghĩ, dù gì cũng đầu ngõ, dò địa chỉ số nhà, đếm tí cũng tới, ông xe ôm vứt cái mũ bảo hiểm, Thiên Anh đội vào, lên đường 20 phút sau...KÉT...... - Tới nơi rồi- ông xe ôm quay xuống - Vâng- Thiên Anh gỡ nón bảo hiểm, trả tiền, đếm đi đếm lại, cũng chẳng còn bao nhiêu, nhưng cô ko dám lấy nhiều tiền của ngoại, thôi kệ vậy. Cô đeo balo vô, đi dọc con đường, há hốc mồm, to quá, nhà nào cũng to, cái sân phơi lúa dưới quê cũng ko to bằng, đồ sộ nữa, nhìn địa chỉ trong tay, cô gãi đầu, nhà nào cũng to, biết nhà nào bây giờ, biết vậy ko tiếc 20k, cô ngó nghiêng xung quanh, thấy ai cũng đẹp, nhà ai cũng đẹp, xe ai cũng đẹp, tự nghĩ, có thật mình quen nhà ai trong cái khu này ko. Tìm một lúc ko thấy, chợt thấy một chiếc xe ô tô màu trắng be bé dừng trước một căn nhà, một chị gái xinh đẹp bước ra, Thiên Anh bỗng chết lặng, đẹp quá, quá đẹp, phải nói là rất rất đẹp, thiên thần nha. Nhìn khuôn mặt rất thánh thiện, Thiên Anh cố lấy lại bình tĩnh, chạy lại - DẠ.....CHO EM HỎI.... Chị gái đó là Băng Băng, cô hết hồn, nhìn nhìn cô bé đứng trước mắt mình, dáng cao, mắt sáng long lanh, đặc biệt là nụ cười rất có duyên, thầm nghĩ tụi nhỏ dao này lớn nhanh quá, nên cô cũng lịch sự trả lời - Em cần gì? - DẠ..chuyện là..em mới đến đây lần đầu..chị có biết địa chỉ này ko ạ- Thiên Anh gượng đỏ mặt, nói nhanh. - Hì..ko có gì..đưa chị xem- Băng Băng cũng hơi hồi hộp, chẳng lẽ là cô bé ba cô nói sao, Thiên Anh cũng đưa tay qua, khoảng khắc tay chạm tay, sét đánh cái đùng, Thiên Anh tim ngừng đập, mịn quá, quá mịn. Băng Băng cười dịu dàng, nhận lấy tờ giấy, cô xem xong địa chỉ, ngạc nhiên, đúng rồi ư, cô bé này sao. - Hì..em tìm đúng người rồi..chào mừng em đến đây- Băng Băng quay qua cười tươi như ánh nắng mặt trời, Thiên Anh hoảng hồn, chết mất thôi, bình tĩnh, bình tĩnh. - Chị..nói vậy là..chị là..- Cô quay lại nhìn căn nhà to lớn sau lưng chị đó, đây coi như là căn lớn nhất, nguy nga, sang trọng nhất, cô mở to mắt, chớp chớp, * chỉ chỉ * căn nhà rồi lại * chỉ chỉ* Băng Băng, Băng Băng phì cười gật đầu, chỉ qua chỉ lại, Thiên Anh ngại ngùng, nhớ lời ngoại, cô cúi đầu. - Em chào chị ạ - Hì..đừng khách sáo..chị là Băng Băng, con gái cả bác Tiến, em cứ gọi là chị hai cũng được.- Băng Băng cười tươi, nhẹ nhàng nói. - Dạ, chào..chào chị, em là Thiên Anh, em mới lên đây lần đầu, mong chị giúp đỡ- Thiên Anh cười đỏ mặt, cô tự nhiên có gì đó vui vui. - Hì..em vào nhà đi..vô chào ba má chị, chắc hai người vui lắm, chắc mẹ chị cũng đang đợi- Băng Băng nhẹ nhàng kéo tay Thiên Anh. Thiên Anh trợn tròn mắt, mịn như vậy, trắng nữa, giết người rồi. Khi Thiên Anh bước vô căn nhà, người hầu kẻ hạ nhiều ko đếm xuể, cúi đầu chào chị Băng Băng và cô. Cô ngại ngùng cúi đầu chào lại, Băng Băng cười, nói là ko cần như làm lại như vậy, qua một khoản sân rộng mới tới cửa chính, quản gia đẩy cửa, hai người tiến vào, Thiên Anh ngó ngó, ko cần cởi giầy à. Băng Băng cũng biết cô ngại gì, nên nhẹ nhàng bảo để giầy ở đó, thay bằng dép đi trong nhà, Thiên Anh ngoan ngoãn làm theo. Băng Băng vô đến bên trong, cất tiếng. - Mẹ à..cô bé đó tới rồi Vừa nghe thấy, ông Tiến và bà Linh chạy xuống, Liên Vy đang học bài cũng chạy xuống, Thiên Anh ngại ngùng, gỡ mũ xuống, chào hỏi, ai cũng hết hồn, Băng Băng cũng vậy, nãy chỉ nhìn có duyên, nhưng giờ khuôn mặt sáng sủa, đẹp thật. Bà Linh chạy tới - Con là Thiên Anh đây sao?...ơn trời..con đi đường có sao ko?...mệt lắm ko?..ba dưới quê thế nào rồi - Kìa bà..hỏi từ từ thôi chứ....cháu là Thiên Anh sao?..lớn nhanh quá nhỉ?...cháu đói chưa?...muốn ăn gì ko?.. hay tắm trước rồi ăn?- ông Tiến cũng tới tấp, Băng Băng phì cười, hỏi chậm đây à, Thiên Anh chưa hết bàng hoàng, thì Liên Vy phi tới - Em là Thiên Anh à, woa, nhìn cũng được lắm, em thích mẫu người như thế nào?..có người yêu chưa?...bla..bla - Dạ..dạ..-Thiên Anh trước giờ, trời ko sợ, đất ko sợ, sợ mỗi bà ngoại, mà giờ còn gặp cảnh tượng này, cô hít ko kịp thở. Băng Băng thấy vậy liền giải nguy. - Em ấy.. đứng trước nhà, gặp con, nên con đưa vào đây luôn, ba mẹ với Vy đừng như vậy, em ấy sợ đó - Ồ..vậy sao...ko sao....ko sao..ta thay mặt cả nhà xin lỗi con- ông Tiến cười tươi nói - Dạ...con ko sao- Rồi Thiên Anh từ từ trả lời hết câu hỏi trên, ông bà Tiến rất vui vẻ khi nghe câu chuyện của Thiên Anh, Băng Băng và Liên Vy cũng tươi cười, cô em gái này, rất được à nha. Sau đó, ông Tiến cũng nói về chuyện sát nhập, Thiên Anh hơi ngại, nhưng cũng đồng ý, dù gì cũng phải nhờ ông, sau đó, cô được người làm đưa lên lầu trên, nơi đó cũng có phòng của Băng Băng và Liên Vy, sắp xếp đồ đạc vô phòng, rồi cô đi tắm, vòi nước đủ kiểu, loay hoay một lúc, hên là trời cũng thương, cho cô cái đầu nhanh nhẹn, nên cũng hiểu ra nguyên lí hoạt động, cô thầm nghĩ, cuộc sống rồi sẽ ra sao đây, thầm nhớ ngoại, cô tự động viên, ráng lên thôi. Rồi cô lại thầm cười, thiên thần Băng Băng đẹp quá đi mất * dại gái+ háo sắc*.

Tết, trong tâm thức người Á Đông không chỉ là kỳ nghỉ dài mà còn là khoảng thời gian đoàn tụ, kết nối với các thành viên trong gia đình. Dưới đây là những tác phẩm điện ảnh xuất sắc về giá trị đích thực của tình thân, rất đáng để thưởng thức cùng gia đình trong dịp tết.


*

Cùng lấy đề tài gia đình, 5 bộ phim trên sẽ giúp khán giả thêm yêu thương và gắn kết với người thân


Everything everywhere all at once

Everything everywhere all at once là một trong những tựa phim nổi bật nhất của thế giới" target="_blank" rel="noopener noreferrer">thế giới" target="_blank" rel="noopener noreferrer">điện ảnh thế giới trong năm 2022. Tác phẩm đến từ studio A24 cũng đang “càn quét” hàng loạt các giải thưởng điện ảnh lớn, mang về hào quang chưa từng có cho hai ngôi sao châu Á là Dương Tử Quỳnh và Quan Kế Huy. Everything everywhere all at once khai thác chủ đề gia đình của những người nhập cư gốc Á. Nữ chính là Evelyn (Dương Tử Quỳnh) - bà chủ tiệm giặt là ở California (Mỹ) có cuộc sống “đầu tắt mặt tối” với một công việc nhàm chán, một ông chồng khờ cùng người con gái đồng tính mắc bệnh trầm cảm. Giữa cơn khủng hoảng tuổi trung niên, Evelyn bỗng phát hiện ra cô có thể đi xuyên qua đa vũ trụ, là người được chọn để giải cứu thế giới của một thế lực tà ác đang rắp tâm đưa tất cả vào thế hỗn mang.

*

Câu chuyện một người phụ nữ gốc Á tầm thường trở thành "siêu anh hùng" giải cứu đa vũ trụ khiến Everything everywhere all at once trở nên đầy lý thú và hấp dẫn


Bên cạnh hành trình anh hùng đầy lý thú, bộ phim còn truyền tải đến khán giả những thông điệp rất sâu sắc về tình cảm gia đình. Bằng việc trải nghiệm và nhìn thấy hàng trăm ngàn bản thể của chính mình ở các vũ trụ khác, Evelyn dần nhận ra sự đứt gãy và những mâu thuẫn đã có thể hóa giải giữa bản thân mình và người nhà. Cuộc phiêu lưu đó cũng cho phép người phụ nữ này được thoát ra khỏi guồng quay cuộc sống buồn chán, khai mở thêm nhiều góc nhìn nhân sinh. Everything everywhere all at once dùng cái hỗn loạn để đưa người xem đến với bình yên. Chỉ khi tiếp thu toàn bộ các phiên bản của mình ở đa vũ trụ và trân trọng ý nghĩa của sự tồn tại, dù ở bất kỳ dạng thức nào, Evelyn mới nhìn thấu cuộc đời mà cô muốn sống. Để rồi từ đó, cô lượng thứ và thấu hiểu hơn cho chính bản thân cũng như chồng, con mình, quyết tâm xây đắp gia đình và sống tích cực hơn.

Shoplifters

*

Với Shoplifters, hai tiếng gia đình đôi khi không được quyết định bởi máu mủ mà đến từ cách mà con người yêu thương, đùm bọc lẫn nhau


Năm 2018, điện ảnh Nhật Bản đã được phen “nở mày nở mặt” khi bộ phim Shoplifters đoạt giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim Cannes. Tác phẩm điện ảnh của đạo diễn Hirokazu Kore-eda đã mang đến cho khán giả một cách suy nghĩ rất khác về định nghĩa của hai tiếng “gia đình”. Bộ phim kể về những kẻ “bên lề” xã hội: một bà già cô độc sống bằng lương hưu của chồng đã qua đời, người đàn ông trung niên bất tài tên Osamu, người phụ nữ nghèo trốn chạy quá khứ Nobuya, cô gái trẻ Aki đang ở độ xuân sắc nhưng phải làm việc trong một câu lạc bộ phục vụ tình dục và Shota - một cậu bé mồ côi. Cuối cùng là Juri - cô bé “hàng xóm” là nạn nhân của bạo hành.

Đồng lương bèo bọt từ các công việc chân tay của Osamu hay Nobuya, Aki chẳng thấm thía vào đâu cho cuộc sống đắt đỏ chốn thành thị. Vì vậy, họ thường đi ăn cắp thực phẩm, đồ gia dụng ở các cửa hàng tiện ích, siêu thị. Dẫu chẳng có quan hệ máu mủ gì nhưng họ lại cùng nhau nương tựa dưới một mái nhà. Shoplifters đã khắc họa bức tranh khu ổ chuột và cuộc sống của những con người dưới đáy xã hội. Tuy nhiên, nó lại không hề bi ai, đau khổ mà lại rất vui tươi, ấm áp. Bởi họ có nhau, yêu thương và đối đãi với nhau bằng thứ tình thân thiêng liêng và chân thành. Để rồi đâu đó, khán giả nhìn vào và thấy dáng dấp của một gia đình đúng nghĩa. Shoplifters là một bộ phim vô cùng nhân văn. Nó có khả năng vừa khiến người xem phải trăn trở, suy tư nhưng đồng thời cũng là một bộ phim chữa lành.

Turning red

*

Turning red dù hài hước nhưng vẫn chứa đựng thông điệp sâu sắc về gia đình


Turning red là tác phẩm hoạt hình thứ 25 đến từ xưởng phim hoạt hình huyền thoại Pixar. Bộ phim kể về câu chuyện lạ thường của cô bé Mei khi bước vào tuổi dậy thì. Cứ mỗi khi nóng giận, Mei sẽ bị “biến hình” thành một con gấu trúc đỏ to vật vã. Cuộc sống của cô bé đảo lộn từ đó. Turning red không những “ghi điểm” trong lòng khán giả đại chúng nhờ câu chuyện thú vị, hài hước, hình họa đáng yêu mà còn nhờ thông điệp vô cùng sâu sắc về gia đình.


Sinh ra trong một gia đình gốc châu Á ở Toronto (Canada), Mei được nuôi dạy theo kiểu thuần Á Đông để trở thành “con nhà người ta”, chăm học, ngoan ngoãn và tôn thờ truyền thống gia đình. Ming - mẹ của Mei không bao giờ hài lòng về bất cứ điều gì con gái làm vì cô là người luôn hướng đến sự hoàn hảo, lại còn sĩ diện. Tất cả những điều này đã vô tình làm nên hàng loạt sang chấn, bất an trong tâm trí non nớt của cô bé Mei khi bước vào tuổi trưởng thành. Bộ phim đã đặt ra vấn đề nhức nhối tồn đọng lâu đời trong các gia đình châu Á: lối giáo dục áp đặt nhân danh tình thương và sự kỳ vọng quá đà vào thế hệ con trẻ. Tuy nhiên, Turning red lại không hề nặng nề mà có cách giải quyết vấn đề cực kỳ ý nhị và xúc động. Đây là bộ phim rất phù hợp để cả gia đình, già trẻ lớn bé cùng nhau ngồi xuống thưởng thức, để yêu thương và thấu hiểu nhau hơn.

Tigertail

*

Câu chuyện mất kết nối giữa hai cha con Phẩm Thụy trong Tigertail dễ tạo sự đồng cảm nơi khán giả


Sau khi về Đài Loan chịu tang mẹ, Phẩm Thụy, người đàn ông xa quê quá nửa đời người quay trở lại Mỹ và rơi vào trạng thái chông chênh. Cô độc ngồi trong ngôi nhà trống vắng, Phẩm Thụy đã có dịp soi xét và nhìn lại những trang quá khứ hoang hoải nỗi buồn trong suốt cuộc đời mình. Lớn lên trong một gia đình nghèo ở thị trấn Hổ Vĩ, Phẩm Thụy mang khát vọng đến Mỹ để đổi đời. Ông chấp nhận từ biệt mối tình đậm sâu thuở thiếu thời, kết hôn với một cô gái khá giả để được sang Mỹ sinh sống, lập nghiệp. Trong khi đó, mẹ ông vì luyến lưu quê hương nên vẫn nhất quyết ở lại Đài Loan.

Quyết chí làm ăn, chịu cực khổ qua nhiều năm trời, Phẩm Thụy rồi cũng trở thành người đàn ông thành đạt, mang đến cho vợ và con gái một cuộc sống sung túc, đủ đầy. Tuy nhiên, vợ ông chọn rời đi do không thể chịu nổi cuộc sống cô đơn với người chồng lúc nào cũng nghiện việc. Con gái Angela thì lớn lên trong nỗi mặc cảm không được cha công nhận. Cô cũng là hình mẫu điển hình cho thế hệ 8X lớn lên trong gia đình nhập cư, sống theo kiểu Mỹ, hiện đại, phóng khoáng nhưng mất kết nối hoàn toàn với nguồn cội, có nhiều mâu thuẫn và xung đột tư tưởng với phụ huynh. Bằng lối dẫn dắt điềm tĩnh, xen lẫn giữa thực tại và quá khứ, đạo diễn Alan Yang đã mang đến một thước phim đầy tính hiện sinh và thấm đẫm giá trị gia đình. Cho đến gần cuối cuộc đời, Phẩm Thụy mới dám mở lòng để chia sẻ với con gái câu chuyện đời mình, mới chịu nhìn trực diện vào những cái sai của bản thân trong cách ông đối đãi với những người thân. Tigertail là một hành trình đầy xúc động về cái cách mà một người đàn ông tìm về nguồn cội để tái kết nối với bản thân và để cho con mình biết rằng: ông yêu nó nhiều hơn tất cả mọi thứ trên cuộc đời này.

CODA

*

CODA mang đến cho khán giả bức tranh cuộc sống đầy tinh thần lạc quan của một gia đình khiếm thính


Thuộc thể loại “coming of age” (tuổi mới lớn), CODA khắc họa câu chuyện của một gia đình ngư dân khiếm thính với nhân vật trung tâm là cô bé tuổi teen Ruby. Là người bình thường duy nhất trong nhà, Ruby đảm nhận nhiệm vụ giao tiếp và giúp cha đánh bắt cá. Cô có đam mê ca hát, mơ được có ngày bay xa nhưng lại nặng gánh gia đình. CODA là một bộ phim về hành trình đấu tranh vì ước mơ, cũng là một bộ phim có khả năng chữa lành nhờ những giá trị sâu sắc về tình thân gia đình. Do bị khiếm thính, các thành viên trong gia đình Ruby rất hay bị mọi người khinh khi. Nhưng cái cách mà họ yêu thương nhau, luôn bảo vệ cho nhau trước mọi biến cố trong cuộc sống đã cho họ nguồn năng lượng sống mãnh liệt.

Sau khi ra mắt tại Liên hoan phim Sundance 2021, CODA đã mang về hàng loạt giải thưởng, trong đó có giải đạo diễn xuất sắc nhất cho Sian Heder và giải quan trọng Grand Jury Prize. CODA còn được Apple TV mua lại bản quyền phát sóng với số tiền lên đến 25 triệu USD. Chưa dừng lại ở đó, CODA với nguồn năng lượng chữa lành kỳ diệu đã vượt qua hàng loạt đối thủ nặng ký như The power of the dog, Nightmare Alley, Drive my car.

Xem thêm: Bộ Đề Đọc Hiểu Lời Bài Hát Tâm Hồn Của Đá Lyrics, Lời Bài Hát Tâm Hồn Của Đá Lyrics

.. để giành lấy tượng vàng Oscar cho hạng mục Tác phẩm điện ảnh xuất sắc nhất năm 2022.


#phim gia đình #tết 2023 #Everything Everywhere All at Once. #Shoplifters #Turning red #Tigertail #CODA #Dương Tử Quỳnh #Quan Kế Huy #Hirokazu Kore-eda

Nữ tỉ phú thăm chùa Thanh Sơn - Khánh Hòa, nơi cưu mang các em bị bỏ rơi

Tết Quý Mão: Cùng người Hà Nội du xuân tại đường hoa Home Hanoi Xuan 2023

Người Sài thành đổ về chật kín Bến Bạch Đằng tham dự lễ hội giao thừa

Ứng dụng BAEMIN triển khai chiến dịch ‘Mèo Mập Cầu May’ dịp tết quý mão 2023

Lì xì bằng vé số nhanh chỉ với chiếc điện thoại

Sao Việt ‘cháy’ hết mình cùng dàn xe hơi trong Gala Car Choice Awards 2022

The R Show mùa 6: Sắc màu đa diện của câu chuyện thành công dịp xuân về